Chinh Phục ngoại ngữ Sau 10 Năm Mất Căn Bản

“chúng tôi không thể học được anh ngữ ”, nếu để biện minh cho lý do bạn không thể học được anh ngữ bằng câu nói trên sẽ hãy thay thế suy nghĩ của chúng ta sau khi đọc bài viết của tôi . trước đó , tôi từng nói như vậy hàng trăm lần, nhưng tôi đã học được ngoại ngữ ngay khi chúng tôi bỏ đi suy nghĩ này.

 Được đăng trong chuỗi bài “những Câu Chuyện Truyền Cảm Hứng Và hứng thú Học ngoại ngữ ”

“chúng tôi không thể học được anh ngữ ”, nếu để biện minh cho lý do bạn không thể học được anh ngữ bằng câu nói trên sẽ hãy thay thế suy nghĩ của chúng ta sau khi đọc bài viết của tôi . trước đó , tôi từng nói như vậy hàng trăm lần, nhưng tôi đã học được ngoại ngữ ngay khi chúng tôi bỏ đi suy nghĩ này.

 

Chúng tôi sống ở TP HCM từ nhỏ, đáng lẽ tôi phải có nhiều thời cơ gặp mặt sớm với tiếng anh , nhưng tôi đã không có điều kiện tham gia bất kỳ lớp ngoại ngữ nào trước khi bước vào năm học anh ngữ đầu tiên , năm lớp 6.

Chúng tôi chưa thể quên kỷ niệm các ngày đầu tiên được tiếp xúc với ngoại ngữ , hôm đó là ngày học anh văn thứ hai của chúng tôi , tôi đã bị gọi lên trả từ vựng. chúng tôi lóng ngóng và không thuộc được chữ nào trong khi những bạn khác lần lượt viết ra các từ mà cô bắt buộc . cô giáo đã mắng chúng tôi rất nhiều vì không học bài, những ánh mắt của bạn cùng lớp nhìn vào chúng tôi giờ đây làm chúng tôi nhớ mãi. Khi về chỗ, bạn nam ngồi phía sau đã nói rằng: “Con này dốt lắm, có nhiêu đó mà cũng không thuộc”. chúng tôi đã rất buồn và đặt một câu hỏi lớn cho chính mình: “Vì sao phải học anh ngữ làm gì mà rắc rối quá. tôi ghét nó”.

Cấp 2 là quãng thời gian chúng tôi chật vật với ngoại ngữ ghê gớm. chúng tôi luôn dẫn đầu lớp về thành tích hầu hết môn học nhưng luôn bị khống chế bởi môn anh ngữ . Đã có lúc chúng tôi thật sự thấy bế tắc về điểm yếu đó của chúng ta , chúng tôi muốn vượt qua khỏi nó. Đó là một lần duy nhất của thời cấp 2, tôi xung phong đứng dậy để dịch một bài đối thoại ngay khi đã chuẩn bị sẵn ở nhà, nhưng chúng tôi đã dịch sai ngay từ câu trước tiên .

chúng tôi muốn cố gắng sửa lại nhưng cô giáo đã không cho tôi được quyền đó và kêu một bạn khác đứng dậy dịch thay. tôi nhận thấy thất vọng và cảm nhận một sự thất bại của chính bản thân . Từ đó, tôi hiểu rằng chúng tôi không biết cái gì về ngoại ngữ cả và chúng tôi cũng đồng ý thì tôi chẳng cần biết thêm gì về nó.

Lên cấp 3, chúng tôi chọn cho mình khối A để theo đuổi cũng vì lý do chúng tôi rất dở anh văn . Thế là các ngày tháng cấp 2 và cấp 3 của chúng tôi trôi qua với các tri thức mập mờ về ngoại ngữ . các con điểm đủ mức trung bình của tôi về môn tiếng anh đều là do sự hỗ trợ của bạn bè. Và thật lòng chúng tôi không muốn thừa nhận một sự thật rằng những con điểm ấy hoàn toàn không phải là kiến thức của chúng tôi .

Mặc dù thi khối A là khối chính, nhưng tôi vẫn chọn thi thêm khối D dù chẳng học một chữ tiếng anh . Ngày thi môn ngoại ngữ tôi “đánh lụi” từ trên xuống dưới, kết quả cuối cùng chúng tôi đậu cả 2 trường Khoa học Tự nhiên và Khoa học Xã hội & Nhân văn. chúng tôi đã chọn Nhân văn như một vài mệnh của bản thân , chuyên ngành của chúng tôi ở Nhân văn là tiếng Trung, Bởi vậy chúng tôi lại càng ngày càng không có thời cơ để gặp “người bạn khó chịu” anh văn của chúng ta . Và dường như chúng tôi cũng quên mãi các ám ảnh đầu đời của chúng ta về môn học đáng sợ đó. Có lúc chúng tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ vẫn thành công mà chẳng cần tiếng anh , vì một nguyên do mà tôi sẽ tự bào chữa cho mình: “tôi nên học được mọi thứ, trừ anh văn .”

Đến năm thứ ba, chúng tôi biết được thông tin điều kiện xét tốt nghiệp của trường là phải có bằng B ngoại ngữ . tôi quả thực hoang mang vì chưa biết làm cách nào để một đứa “mù anh văn ” như tôi lại nên lấy được cái bằng đó để ra trường. chúng tôi mơ hồ nghĩ đến một viễn cảnh là chắc hẳn phải nợ bằng vài năm vì không có nổi chứng chỉ B tiếng anh . Nhìn những anh chị khóa trên trong trường đi làm rồi nhưng vẫn tối tối tranh thủ đi đến các trung tâm anh ngữ với mục đích lấy được bằng B để hoàn tất điều kiện lấy bằng tốt nghiệp, trong chúng tôi lại xuất hiện một nỗi sợ vô hình. Sau các ngày suy nghĩ cuối cùng tôi mong muốn đi học anh ngữ .

Đây là một quyết định nói chuẩn xác là do tình thế ép buộc chứ không phải do tôi tự nguyện. chúng tôi muốn theo học Toeic nhưng đầu vào trình độ của tôi quá tệ không vào nổi lớp Toeic 1 mà rớt xuống lớp sơ cấp. Ngày khai giảng buổi training , chúng tôi đứng suy nghĩ và đánh liều vào lớp Toeic 1. những ngày đầu, chúng tôi rất khó khăn để học cùng với các bạn sinh viên của những trường khác. các bạn hầu hết đều có học lực trên chúng tôi .

chúng tôi ngồi bàn gần cuối và những trang sách lúc nào cũng đầy các từ vựng được gạch dưới với lý do vốn từ vựng của tôi quá ít. Có những lúc thầy giảng nhưng chúng tôi không hiểu thầy nói gì. chúng tôi trở ngại trong vấn đề nghe những đoạn hội thoại dù rất ngắn và đơn giàn. Nhìn xung quanh, chúng tôi hiểu rằng sự yếu kém về mặt anh văn của bản thân so với học sinh những trường đại học khác là quá lớn. Nỗi ám ảnh ngày xưa ùa về kèm theo đó là một tâm lý lo âu khi so sánh mình với các học viên trong lớp.

Và chúng tôi đã làm một việc mà chúng tôi chưa từng nghĩ đến, lao vào học tiếng anh . các ngày đầu khi gặp mặt với tiếng anh ở nhà tôi cảm thấy không một chút hứng thú . chúng tôi chỉ học được 5 phút là mệt mỏi và đóng lại ngay vì chưa thể vào đầu nổi. Nhưng lúc bấy giờ một suy nghĩ đã đến với chúng tôi : “tôi có một nỗi sợ, đó là tiếng anh . tôi cứ mãi trốn tránh nỗi sợ của ta và cách duy nhất để tôi từ bỏ sự e sợ đó là phải đối mặt với nó”. Thế là mỗi ngày tôi quyết tâm dành ra 60 phút học ngoại ngữ .

chúng tôi học các từ vựng chưa biết được gạch dưới trong sách như một bài tập bắt buộc riêng cho mình. chúng tôi đầu tư mua hẳn một phần mềm học từ vựng, nó có công năng nhập từ và kiểm tra từ đến khi nào người học thuộc mới thôi. Có các ngày tôi ham chơi nên đến 10h đêm mới mở máy học, lại gặp những từ vựng khó, máy trả đi trả lại mà tôi không thuộc. Đến khi thuộc rồi luôn đã hơn 12 giờ đêm. Từ điều ép buộc, nó trở thành một thói quen.

Từ một thói quen, nó lại trở thành một sở thích lúc nào mà chúng tôi không hay. chúng tôi thích học từ vựng đến cấp độ , đi ngoài đường trông thấy các bảng hiệu có các từ tiếng anh mới, tôi đều đọc to và nỗ lực ghi chú lại. Còn về phần nghe, mỗi ngày chúng tôi cho mình nghe một đoạn anh ngữ có độ dài khoảng 5 phút nhưng nghe lại nhiều lần. Có khi ngủ nhưng tôi vẫn để đoạn tiếng anh phát đi phát lại cho đến sáng, vì tôi nghĩ khi đó anh văn sẽ có cơ hội đi sâu vào tiềm thức của chúng tôi . Môn ngữ pháp, chúng tôi rất siêng năng làm những bài tập của thầy trên lớp, vì vậy dù về nhà không luyện tập ngữ pháp nhiều nhưng ngữ pháp của tôi đã có các chuyển khiến tốt.

Kết thúc buổi training sau 12 tuần đó, tôi là người có điểm thi cao nhất của cả lớp gồm 45 học viên với số điểm Toeic 480. Ngày tôi cầm phần thưởng của thầy với vị trí đứng đầu, tôi đã muốn khóc vì những điều tôi làm được. Theo bảng quy chiếu điểm giữa những văn bằng, tôi được biết Toeic 480 có ngang giá trị với chứng chỉ B. chúng tôi muốn kiểm chứng lại một lần nữa khả năng của bản thân .

Thế là một tuần ngay sau đó, tôi bước vào phòng thi chứng chỉ B do ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn tổ chức. 2 tuần chờ đợi kết quả là những ngày thấp thỏm không yên của chúng tôi . Cuối cùng kết quả cũng đã có, chúng tôi tìm tên của ta trong danh sách dài vài trăm thí sinh, và tôi dừng lại ở tên chúng tôi . tôi đã đậu chứng chỉ B, chúng tôi nhảy cẫng lên và tươi cười suốt đoạn đường về. chúng tôi đã lấy được bằng B chỉ trong 3 tháng bằng cố gắng của chúng ta .

Từ ngày có được bằng B, anh ngữ không còn là nỗi sợ nữa. tôi bắt đầu coi nó như người bạn, tôi thích khi vớ được một từ mới và tôi mãi líu lo nhắc đi nhắc lại cho đến khi nào thuộc. tôi muốn thách thức mình một lần nữa. Sau 3 tháng tiếp theo, chúng tôi đăng ký thi lấy chứng chỉ C của đại học Nông lâm. Chuyện đi thi lần này, tôi giấu hầu như mọi người , vì chắc chắn mãi bị cản trở do chưa đủ sức trong khoảng thời gian đó. Nhưng chúng tôi đã đậu, và chúng tôi lấy được bằng C trong 3 tháng ngay khi vừa lấy được chứng chỉ B. Đó quả thực là điều kỳ diệu của riêng chúng tôi .

Không lâu sau đó, tôi lại lấy được Toeic 625 điểm. Càng lúc đủ điều kiện ngoại ngữ của chúng tôi càng tốt. ngay khi tốt nghiệp, tôi lại tiếp tục học văn bằng 2 ngành Sư phạm anh văn vì niềm yêu thích . hiện tại , tôi mãi đứng trong top những người giỏi nhất khoa. Hơn một năm nữa, chúng tôi sẽ có thêm một nghề tay trái, đó là nghề thầy cô giáo dạy ngoại ngữ .

Từ một người sợ và ghét anh ngữ , mất căn bản suốt 10 năm, thay vì từ bỏ nó và tuyên bố với toàn cầu rằng “tôi không học được tiếng anh ”, tôi đã đối mặt với nó một cách dũng cảm nhất nhưng cũng dễ dàng nhất, đó là không từ bỏ mục tiêu của ta . chúng tôi tin những bạn cũng mãi làm được như chúng tôi đã làm.

(Bài dự thi “tôi lập trình mai sau ” của Vũ Ngọc Lan Anh trên VnExpress)

Sưu tầm

Bạn thấy bài viết này hữu ích ?theo dõi bài mớiHãy đăng ký để cập nhật các chia sẻ và hướng dẫn mới nhất qua email. Chúng chúng tôi không SPAM, chỉ gửi email cho bạn khi và chỉ khi có bài viết mới.

Xem Thêm

»Lương Từ 3 Triệu Tăng Lên 800 USD Nhờ Quyết Tâm Học Tiếng Anh

»Tránh các
ĐIỀU NÀY Nếu Muốn Nghe Hiểu anh văn
Dễ Dàng

»Tài Liệu Người Mới tiến hành
Học tiếng anh
Nên Có

Gói Học Từ Vựng Tiếng Anh Trực Tuyến

- Cùng chinh phục Boss Pika nào anh em !
- Độ khó : Đúng . Làm mới câu liên tục
- Phần Thưởng: Khi Hoàn Thành
- Phần Thưởng: Khi Hoàn Thành
- Nắm vững Từ Vựng mục lớp học hãy chiến nhé !

DANH SÁCH CÁC BÀI HỌC